Tôi thường ít viết về sự cô đơn, mặc dù hầu hết thời gian trong cuộc đời tôi ở một mình, trải qua phần lớn sự kiện một mình.
Tôi có thể làm mọi thứ một mình, từ đi ăn, đi xem phim đến đi du lịch và đi bệnh viện.
Tôi có thể một mình vượt qua những giai đoạn khó khăn và tiêu cực, thất tình, rồi thất nghiệp hoặc thất bại.
Người bạn thân nhất và chỗ dựa tinh thần lớn nhất của tôi có lẽ là ... chính bản thân mình.
Tôi có một người bạn, chúng tôi thường hay nhận là bạn thân của nhau, chơi từ năm lớp 9 tới nay. Những năm gần đây thì chúng tôi gặp nhau khá đều, cứ tầm một tháng một lần, trước đó thậm chí còn nhiều hơn. Năm vừa rồi thì cả hai đều bận túi bụi nên hình như chỉ gặp 2 lần.
Hôm qua nó chủ động hỏi thăm tôi sau 2 tháng không nói chuyện gì. Nó hỏi tôi có người yêu chưa. Tôi bảo chưa, bận lắm chẳng có thời gian yêu đương. Nó hỏi tôi khóa Facebook hả, tôi bảo ừ tâm trạng không tốt nên không muốn tiếp xúc xã hội. Nó hỏi tôi công việc ổn không, tôi bảo không ổn lắm đang chỉ ráng trụ. Tôi kể cho nó chuyện bị YouTube đánh bản quyền, nó bảo "đừng dính vào mấy chuyện bản quyền, mệt mỏi lắm". Đến đây tôi thấy cứ sao sao. Tôi đâu có cần mọi người nói với tôi một câu hiển nhiên như thế. Tự dưng tôi thấy cứ nhàn nhạt. Bản thân tôi thời gian qua cũng không chủ động thăm hỏi quan tâm ai, chỉ đắm chìm vào những cô đơn vất vả của riêng mình. Ừ thì mình cũng nhạt, sao trách người khác nhạt với mình được. Tôi kết thúc câu chuyện nhạt nhẽo bằng câu "thôi Tết gặp tám tiếp nhé".
30 năm nay tôi không giỏi duy trì mối quan hệ nào cả. Nếu gia đình không ở yên một chỗ thì có lẽ tôi cũng chẳng duy trì được ấy chứ mà nói đến người dưng nước lã.
Đồng nghiệp cũ từng nói rằng: "Không biết có ai nói với chú chưa, nhưng em nhìn chú từ phía sau thì thấy chú rất cô đơn".
Sếp tôi cũng bảo: "Sao nhìn em tự kỷ quá vậy. Trưa thì đi ăn một mình, đi toilet cũng đeo tai nghe, cứ đắm chìm vào thế giới riêng của mình".
Tôi cứ một mình từ bé tới giờ. Cũng chẳng rõ bản thân đã lớn lên và trưởng thành theo cách nào. Có lẽ tôi quá may mắn, khi tính cách như thế mà vẫn tồn tại và phát triển được trong môi trường công sở và trong xã hội này. Tôi không rõ mình đã làm cách nào. Có lẽ tôi đã quá may mắn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét