"Làm đĩ" tường thuật lại quá trình mà Huyền - một cô gái con nhà tử tế, xinh
đẹp, có học, thông minh phải sa chân lỡ bước vào cuộc đời trụy lạc. "Làm đĩ"
là một tiểu thuyết hiện thực, đặt ra một vấn đề: Tại sao lại có người phải
làm đĩ, xã hội có nạn mại dâm? Ngoài việc là tiểu thuyết hiện thực, là phóng
sự tiểu thuyết, "Làm đĩ" còn có một đặc tính rất rõ nữa là tiểu thuyết giáo
huấn, vì mục đích của nó là nhắc cho những thầy cô giáo, cha mẹ sự cần thiết
phải dạy cho nam sinh, nữ sinh, cho con cái những điều cần biết về giới
tính, về quan hệ nam nữ, về hôn nhân gia đình.
Trong lời tựa của cuốn sách, tác giả Vũ Trọng Phụng đã viết: "Làm đĩ" là một tiểu thuyết hiện thực mục đích là hô hào nhà đạo đức và bậc làm
cha mẹ lo chăm đến hạnh phúc của con cái và phải để ý đến cái sự mà những
thành kiến hủ bại vẫn coi là điều bẩn thỉu, tức là cái sự Dâm. Ở
các nước văn minh, người ta không kiêng nói đến cái dâm, trái lại, người
ta còn đem cái dâm ra mà nghiên cứu, phân tích, để dạy cho nhau nên dâm
như thế nào,... để "dâm cho có luân lý, dâm cho lương thiện, dâm cho khỏi
hại giống nòi".
Nam nữ thiếu niên vào lúc dậy thì, xác thịt rạo rực lên vì những biến đổi
và sự phát triển của cơ quan sinh dục, là rất dễ lầm lỗi, rất dễ hư hỏng,
nếu không được bậc cha mẹ chỉ bảo những điều cần thiết và đề phòng hoàn
cảnh xấu hộ cho. Vũ Trọng Phụng tuy bị cho là "văn sĩ nửa mừa" do ông chỉ học hết bậc sơ
học (tiểu học Pháp), nhưng cái tầm nhìn của ông thật sự rất xa và tư tưởng
thì rất cấp tiến. Từ những năm 1930, khi chứng kiến nạn mại dâm và căn
bệnh HIV/AIDS đang "lây lan như lửa cháy thảo nguyên", Vũ Trọng Phụng đã nhìn thấy trước tầm quan trọng của giáo dục giới tính
trong gia đình và nhà trường, ông mong muốn thanh thiếu niên được giảng
dạy về giới tính, tình dục để tránh sa lầy vào lối sống sa đọa, trong khi
những người khác đương thời thì cho rằng văn chương của Vũ Trọng Phụng là "phụng sự cái dâm".
Nói sơ về cái mác "văn chương dơ dáy" mà người đương thời đã gán
cho Vũ Trọng Phụng. Sở dĩ, Vũ Trọng Phụng bị mang cái tiếng ấy là do trong các phóng sự, tiểu thuyết của mình, ông
thường xuyên mô tả những cảnh trai gái chim nhau và làm tình một cách trần trụi, tỉ mỉ, chẳng hạn như cảnh bà Phó Đoan trong lúc tắm cố tình vỗ vào da thịt kêu bì bạch
để khiêu gợi Xuân tóc đỏ trong "Số đỏ", hay như cảnh Long phá trinh
Tuyết trong "Giông tố", hay cảnh bố của Huyền và cô vợ bé hùng hục làm
tình ầm ầm khi đêm thanh vắng trong "Làm đĩ",... Vì lẽ đó, rất nhiều nhà phê bình và văn sĩ cùng
thời Vũ Trọng Phụng đã ra sức và công khai phê phán ông, họ cho rằng văn của
ông là nguy hại, gây phản cảm, dơ dáy, uế tạp, mượn danh nghĩa "tả thực", "phơi
bày xấu xa, trụy lạc của xã hội" để mà viết nên những dòng gợi dục
đó.
Tất nhiên, trong bài review này mình không đưa ra kết luận nhận định trên
là đúng hay sai, mình cũng không đủ kiến thức để bàn về giá trị đúng đắn
nhất của văn chương Vũ Trọng Phụng, bởi vì để làm được điều đó cần phải có sự khảo cứu kỹ
lưỡng về văn học, về thể loại văn học hiện thực, đồng thời hiểu rõ bối
cảnh thời đại và cả cái văn cảnh trong tác phẩm nữa,... cho nên mình chỉ
nêu ra cho các bạn biết vậy thôi. Cái việc tìm ra đúng vị trí của Vũ Trọng Phụng trong nền văn học Việt Nam, thôi cứ để cho các nhà nghiên
cứu khách quan và công tâm.
Vũ Trọng Phụng viết "Làm đĩ" với một thiện ý, một tinh thần trách nhiệm và đầy nhân
đạo.
Thôi mình chả huyên thuyên nữa đâu, bây giờ mình sẽ đi tóm tắt lại tiểu
thuyết cho bạn nào cần.
ĐOẠN ĐẦU
Tiểu thuyết "Làm đĩ" mở đầu bằng cảnh hai người bạn học cũ lâu ngày gặp lại nhau, rủ nhau đi
"tửu, sắc, yên và đổ" (rượu, gái, thuốc phiện và cờ bạc). Hai người tới
một nơi gọi là "lầu xanh" để tiến hành mua dâm, thì tình cờ người bán dâm
lại là Huyền - một cô bạn học cũ - người đã từng làm tất thảy mọi nam sinh
trong lớp phải chết mê chết mệt gọi là Nàng Thơ vì sắc đẹp và sự kiêu kì
của cô. Ba người cùng ngồi xuống, xót xa ngậm ngùi "khảo cứu" về sự hư
hỏng của Huyền.
"Tuổi dậy thì, cái hoàn cảnh xấu, những bạn hữu xấu, một nền giáo dục sai lầm, ngần ấy cái đã làm cho em hóa ra đến nỗi như nay."
"Người ngoài thì không ai bảo là em chịu hoàn cảnh xấu, chỉ đổ em hư thân mất nết thôi. Ừ con gái nhà giàu, bố có chức phận, mẹ là người đứng đắn, dòng dõi nhà quan, lại thêm có chú ruột là một vị bác sĩ y khoa, lại được cắp sách đến trường như thế, ai dám cho là vì hoàn cảnh xấu."
TUỔI DẬY THÌ
Hồi nhỏ (8-9 tuổi), Huyền hay thắc mắc mẹ đẻ em bé bằng chỗ nào, người
lớn trong nhà chỉ nói qua loa: đẻ bằng nách, đẻ bằng bụng, ăn no thì đẻ,
đẻ bằng đít,... sau đó thì họ đánh, mắng Huyền là tò mò, cấm hỏi nữa. Càng
bị giam hãm trong vòng ngu muội, càng hóa ra tò mò.
Khi đi học, tiếp xúc với xã hội ngây thơ đầy những sự ngu dốt, dại dột,
tinh quái, nhảm nhí đã làm cho Huyền mất cả cái lương thiện chi bản năng
đi. Những đứa bạn học trẻ con xung quanh Huyền luôn bàn tán về chuyện quan
hệ tình dục, thắc mắc tại sao lại có em bé? Không được dạy bảo một cách
khoa học và đúng đắn, lại thêm chuyện hàng đêm bố mẹ chúng vẫn cứ vô tư
quan hệ với nhau trước mặt chúng, không che chắn, khiến chúng bị ám vào
đầu những hành vi ấy. Thậm chí một thằng bạn học tên là Ngôn đã làm hành
động quan hệ tình dục với Huyền ngay ở một vườn hoa, chỉ vì tụi nó muốn
biết người lớn đã làm thế nào với nhau để ra em bé. Và thế là cô bé Huyền
ngây ngô rút ra một kinh nghiệm: từ ấy, em không hỏi người lớn nữa, vì bạn
em cũng đủ "giảng bài" cho em.
Em cho rằng với vấn đề nam nữ, hay nói trắng ra là đối với việc giao cấu, trẻ con vì ngu muội mà phạm tội đã đành, chứ chính người lớn cũng chẳng khôn gì hơn. Việc ấy, người lớn bảo là nhơ bẩn nên không nói đến, không nói đến mà cứ lằm lằm lụi lụi làm hoài! Làm mà dại dột làm ra trước mặt trẻ con, cái giống có tính hay bắt chước, bảo sao chúng chẳng tằn mằn cho được? Một sự giấu đi mà có hại như thế, thì chi bằng đem nói toang ra để dạy bảo nhau, ngăn cấm nhau?
Từ năm 13 trở đi, Huyền mỗi ngày phải chiến đấu gắt gao với dục tình. Sự
phát triển âm thầm và đầy đủ của những cơ quan sinh dục làm cho xác thịt
rạo rực lên, nhiều khi tưởng mình không còn tự chủ lấy mình được nữa. Khi
có kinh nguyệt lần đầu tiên, Huyền muốn nhân tiện hỏi mẹ về vấn đề nam nữ
thì mẹ chỉ đáp: "Bao giờ lấy chồng con sẽ rõ...". Trong mấy năm dậy thì
đó, tâm trạng của Huyền hết sức xấu. Bất cứ lúc nào không phải làm gì,
nhàn rỗi là nghĩ đến dục tình, có những ý dâm, cứ bị xác thịt dày vò, kích
thích.
Đang khó chịu, Huyền lại "được" một cô bạn học chỉ cho cách thủ dâm, đây là
cách vừa thỏa mãn mà lại vừa giữ được trinh tiết. Huyền cứ dùng mãi cái
phương pháp ấy đối phó với sự thúc giục của xác thịt, dần dần tai hay ù, mắt
hay lóa, đầu hay nhức, lưng hay mỏi, mặt mũi mỗi ngày một xanh.
Một lần Huyền thú tội với người chị em bạn khác, chị này là người trong
sạch trinh chính, chị bảo cho Huyền hiểu cái ác quả của sự thủ dâm, riết rồi
sẽ mất hết sức lực, ý chí, nhân phẩm..., rồi chị trao cho Huyền một cuốn
sách vào loại nam nữ tu trí cho Huyền đọc. Huyền được khai sáng bằng khoa
học, đã bắt đầu trở lại là người khôn ngoan, biết nghĩ, những tư tưởng tốt
đẹp quay lại để chiếm lại chỗ của những ý nghĩ dâm tà, Huyền không còn có
những quan niệm sai lạc về ái tình, hôn nhân.
Rồi Huyền đỗ bằng sơ học, công dung ngôn hạnh đủ đường, bắt đầu giao thiệp
với những phụ nữ có địa vị, danh giá, giàu có. Vương tôn, công tử ồ ạt kéo
đến làm bạn với anh ruột của Huyền (để cưa Huyền), các bà mối đưa tin rầm
rộ, đám bạn học si tình thì đặt tên Huyền là Nàng Thơ.
Nhưng rồi phong trào vật chất nổi lên, hay còn gọi là phong trào tiến bộ,
duy tân, tân sinh hoạt, bao nhiêu lề thói và nền nếp đã bị cuốn đi. Một trật
tự xã hội thuần túy trọng tinh thần đã bị vật chất đảo lộn ngược cả. Thanh
niên không có lý tưởng nào mà thờ ngoài cái lý tưởng vật chất. Văn chương và
mỹ thuật thì phụng sự dâm thần. Y phục thì bắt đầu hở hang, phô bày xác
thịt. Nhìn chung, phong trào này đã ảnh hưởng xấu đến cái đức hạnh mà Huyền
cố gìn giữ bấy lâu.
RA ĐỜI
Huyền bắt đầu hư hỏng. Thoạt đầu là ở việc ăn mặc, rồi đến chơi bời trai
gái.
Thêm vào đó, bố Huyền bỗng dưng thay đổi tâm tính, xưa kia đạo đức bao
nhiêu bây giờ đâm ra chơi bời bấy nhiêu. Rồi một ngày ông oanh liệt rước về
nhà một cô vợ bé, là một cô ả đào mà ông đã trót làm có thai. Mẹ Huyền
chướng mắt, phải đem mấy đứa con nhỏ về quê ở riêng, chị ruột Huyền thành
một đứa ở, anh thì cũng hư, Huyền thì "tân thời" hơn một chút nữa. Và đời
đưa đẩy Huyền gặp Nguyễn Lưu.
Nguyễn Lưu là một người anh họ xa của Huyền, đến ở nhà Huyền để cùng với
anh ruột Huyền học tập cho có bạn sách đèn. Nguyễn Lưu là một thiếu niên
có nhiều nét tốt và rất ít tính xấu. Một đôi trai gái ở chung nhà, tự do
trò chuyện, tình cảm bắt đầu nảy nở. Ban đầu sau khi phát hiện tình cảm
của nhau, Nguyễn Lưu và Huyền cũng cố gắng che giấu, vì sợ bị mang tiếng loạn luân,
anh em họ với nhau mà yêu nhau. Thế nhưng, "càng chạy xa ái tình bao
nhiêu, thì lại càng bị ái tình đuổi theo rất gấp".
Trong một lần được thử tập nhảy (khiêu vũ), những va chạm thể xác với bạn
nhảy đã khiến Huyền tê mê. Những ý dâm, sự khao khát của xác thịt lúc
trước đã tiêu tán thì nay bị việc thử tập nhảy kia khơi gợi lên. Buổi
chiều hôm sau, khi ở nhà một mình, trong lúc lục cặp sách của ông anh để
tìm cây bút chì, Huyền phát hiện ra một tập ảnh khiêu dâm. Huyền đã ngắm
nghía những tấm ảnh ấy hàng giờ không chán mắt sau đó chìm vào giấc ngủ
đầy những mộng mị kinh hãi. Huyền thức giấc vào lúc 3 giờ đêm, thì vô tình
lại phải nghe thấy "những sự thị uy của ái tình bắt đầu vang lên" (từ bố
Huyền và cô vợ bé).
"Những cái hôn kêu choen choét, những hơi thở ì ạch, sự rung động lắc
rắc của cái giường lò xo, những tiếng kêu rú khoái lạc, khua rộn cả gian
phòng."
Huyền không ngủ được nên đi vào một căn phòng trống ngồi ngắm trăng, lúc
ấy Nguyễn Lưu cũng không ngủ được vì tiếng ồn ào kia nên cũng tình cờ đi vào
phòng.
"Ấy thế là xảy ra cái sự không thể không xảy ra được" 😂. Sau đêm ấy, Nguyễn Lưu bàn với Huyền về việc cùng bỏ trốn để được tự do đến với nhau,
Huyền thuận theo. Thế nhưng, chiều hôm ấy, Huyền nghe tin có cậu tham Kim
nào đó đã hỏi cưới Huyền, và cha mẹ Huyền đã đồng ý hết rồi. Huyền tìm
cách từ chối nhưng mẹ Huyền đã ứa lệ mà rằng:
Con ơi, con nên thương cha mẹ mà thuận đi! ... Bây giờ tao còn sống, lại có người danh giá đến hỏi mày, một cơ hội tốt đến thế mà mày không bằng lòng, thì tao có chết cũng không yên tâm được. Bố mày đã làm khổ tao rồi thì mày nên thương tao một chút...
Bố Huyền thì:
Con nghĩ mà xem! Một thiếu niên bảnh bao, con một, cha mẹ lại giầu, lại là một ông tham tá, chức phận thế, mặt mũi thế, địa vị thế... Con đừng có bắc bậc kiêu kỳ nữa mà sau này lại lấy người chẳng được như thế thì xấu hổ lắm đấy... Tao đã nhận lời rồi, mày không phải nghĩ nữa, chỉ còn mười lăm hôm nữa thì cưới thôi.
Khi biết Huyền đã được định sẵn để cưới cậu tham Kim, Nguyễn Lưu đã
uống thuốc phiện tự tử.
LẤY CHỒNG
Vì tham Kim là con nhà giàu, nên cưới vợ là được đi ở riêng, Huyền không
cần phải làm dâu. Hai vợ chồng son ở một tòa nhà rộng rãi, có đầy tớ, không
phải bận bịu con cái, lương của chồng không phải đem về cho bố mẹ nên hai vợ
chồng mặc sức ăn tiêu. Huyền sống một cuộc đời nhàn hạ, sung sướng, hưởng
lạc thú phong lưu. Huyền được chồng hết mực yêu quý, nâng niu, chiều vợ theo
kiểu Tây.
Trong một lần đi xem đua ngựa, Huyền gặp Tân, một người bạn học cũ của
chồng. Huyền đã cảm nắng Tân ngay từ lần đầu gặp mặt. Tân là con một
ông tổng đốc rất giàu có, đã sang Pháp du học, đã có bằng tú tài, chẳng phải
làm nghề gì cả vì ông bố có tới 20 nóc nhà cho thuê tại Hà Nội. Chồng Huyền
kết luận: Tân là một người sung sướng nhất đời! Có danh vọng, có học thức,
có tiền bạc lại không phải làm việc cho Tây, lại không bận bịu vợ con!
Vào một sáng chủ nhật, chồng Huyền rủ Tân đến để cùng đi chơi nhưng phút
chót chồng có việc phải về quê đột xuất, Tân đến nhà thì chỉ có mỗi
Huyền. Huyền bắt đầu có những động tác và ánh mắt khiêu dâm, bởi óc đã
nhiễm phải ảnh hưởng của mấy tờ báo. Nhưng do chồng vắng nhà, Huyền
không dám để Tân ở lại chơi lâu hơn. Sau đó chồng Huyền về, mắng Huyền
là không biết tiếp đãi bạn chồng cho mặn mà, tân thời. Huyền tỏ vẻ hối
lỗi, nhưng lòng lại mừng thầm vì "từ lần sau trở đi nếu Tân có đến thì
em sẽ được tự do đủ đường mà không sợ chồng nghi ngờ gì
nữa". Những lần sau đó, Huyền bạo dạn tiếp đãi Tân thân mật, tự nhiên, chồng
Huyền tỏ vẻ sung sướng, hài lòng, khen Huyền đáng mặt phụ nữ tân thời,
rộng đường giao thiệp.
Đỉnh điểm, có lần Tân đã ngỏ lời muốn đưa Huyền đi chơi xa, chồng Huyền
không ngần ngại nhận lời ngay, vì sợ mang tiếng "hủ bại", "cả ghen". Cậu tham Kim cho rằng: "Sống cuộc đời mới, theo Âu hóa, thì
không được nghi ngờ như người cổ hủ". Và thế là, cậu chẳng ngờ mình đã vô
tình tiếp tay cho một cuộc ngoại tình. Sau những lần ngoại tình, Huyền
càng chiều đãi chồng, nên người chồng càng bị vợ lừa bao nhiêu lại càng
tin vợ bấy nhiêu. Huyền đã sống những ngày vui vẻ, không bao giờ quên
được.
"Em thấy sự lừa chồng là không có tội gì cả, chỉ lãng mạn và có vẻ tiểu
thuyết, vẻ màn ảnh một chút mà thôi."
Nhưng mà, một ngày kia... Cuộc tình duyên vụng trộm đã hết thời hạn, chồng
Huyền đã phát hiện ra.
Ấy thế là con Huyền bắt đầu đi đến cái chặng đường khốn nạn nhất đời của
nó.
TRỤY LẠC
Khi phát hiện Huyền cắm sừng mình và ngoại tình với Tân, chồng Huyền đã
hết sức giận dữ và đe dọa ly dị, dắt về quê trả lại cho bố mẹ và kể những
chuyện đê nhục của Huyền nhưng Huyền van xin chồng đừng làm thế vì sợ bố
mẹ phải nhục nhã. Để cố giữ cái sĩ diện cho bản thân và cho vợ, cậu tham
Kim chốt lại hình phạt là giáng Huyền từ một người vợ xuống thành một con
đòi, con sen, không còn một chút quyền hành gì nữa.
Những ngày sau đó, Huyền nằm liệt giường. Hổ thẹn với lương tâm, hối hận,
mệt mỏi bứt rứt. Huyền bắt đầu trách chồng, đổ lỗi cho chồng, rồi lại
trách mình, thương mình, nhưng cuối cùng, Huyền cảm thấy oán giận Tân -
nhân tình. Huyền tìm đến Tân, với hy vọng Tân sẽ cứu vớt đời Huyền bằng
cách lấy Huyền làm vợ. Thế nhưng đâu ngờ, Tân chỉ là một tên công tử thích
tự do, thù ghét hôn nhân. Quan điểm của Tân rất rõ ràng: "Muốn cho lòng yêu của đôi ta trường cửu, thì chỉ cứ vụng trộm thế này
thôi. Nếu ta lấy nhau thì ái tình sẽ tiêu diệt!" và lấy cớ là vài ngày nữa lên tàu sang Pháp để thoái thác trách
nhiệm. Tân đưa cho Huyền 2 chiếc nhẫn kim cương, bảo Huyền giữ
để phòng thân, nếu bị chồng bỏ thì có vốn làm ăn. Huyền cảm thấy bị coi
như một con đĩ thượng lưu, và Tân đang trả công cho mình, nên Huyền từ
chối và bỏ về.
Trong 3, 4 tháng, cuộc đời Huyền là một cuộc đời nhẫn nhục trong xó bếp,
bên cạnh một người chồng khó hiểu, cư xử như người dưng nước lã. Cái chính
sách khinh bỉ bằng im lặng ấy, Huyền cảm thấy "nó tàn nhẫn bằng vạn sự
chửi rủa, đánh đập", đời sống ấy "cực nhọc hơn một người tù". Huyền vẫn cứ
dùng hết sức tàn lực còn sót lại để hy vọng hão huyền rằng họa may chồng
có nghĩ lại mà tha thứ cho.
Một ngày nọ, Huyền tình cờ biết được Tân chưa đi Pháp, và hiện đang ở
Sài Gòn. Huyền muốn đi tìm gặp Tân, định bụng là để giết Tân cho hả dạ,
nhưng một phần cũng mong tưởng rằng Tân sẽ suy nghĩ lại, cảm thấy phải
chịu trách nhiệm mà cưu mang Huyền. Huyền bán nữ trang, bắt một chuyến
xe lửa đi vào miền Nam. Như một trò rượt đuổi, khi Huyền tìm được đến
địa chỉ của Tân ở Sài Gòn thì Tân đã đi du lịch Angkor Wat một tuần,
Huyền nghe vậy cũng đi Angkor. Khi Huyền tới đó thì nghe tin Tân vừa quay về Phnom Penh. Huyền
tới Phnom Penh thì Tân đã về Sài Gòn. Khi Huyền về Sài thành, tiền chỉ còn
đủ ăn hai bữa. Mà đến lúc Huyền tìm được chỗ trọ của Tân ở SG thì Tân
lại đi du lịch ở Bangkok.
Hết tiền, Huyền đành bán mình cho khách làng chơi. Lần đầu thì còn chút
tự ái, bứt rứt lương tâm. "Nhưng cứ nhắm mắt bước liều đi cho được nhanh
chóng". Rồi đến lần thứ hai, thứ ba, chẳng còn hổ thẹn, chẳng còn bứt rứt
lương tâm. Và thế là, làm đĩ.
Vậy, tóm lại, do đâu mà con nhà tử tế, xinh đẹp, có học như Huyền lại làm đĩ?
(1) Do thiếu sót trong giáo dục từ gia đình và nhà trường.
- Nếu như những lần Huyền tò mò về các bộ phận và sự biến đổi trong cơ thể nam - nữ, thắc mắc chuyện sinh đẻ hay sinh hoạt vợ chồng, mà được người lớn trong nhà hoặc giáo viên bảo ban, chỉ dẫn đúng đắn, Huyền đã không phải tự thử, tự khám phá một mình và sai cách, dẫn đến những lầm lạc. Vai trò của gia đình và nhà trường trong việc giáo dục giới tính cho trẻ ngay từ bé, đến nay nhiều người còn chưa thấy là cần thiết, chưa cởi mở và còn rất hay né tránh, mà năm 1936 Vũ Trọng Phụng đã nhắc đi nhắc lại là rất quan trọng rồi.
- Các bậc cha mẹ không giữ ý tứ, kín đáo khi quan hệ tình dục mà để cho trẻ em trông thấy. Chúng đã không được hướng dẫn về tình dục đúng cách, mà lại còn phải chứng kiến, cộng thêm cái tính hay bắt chước, không thể tránh khỏi việc chúng tò mò mà làm theo.
- Cha mẹ không để cho con cái được kết hôn theo ý muốn mà buộc "cha mẹ đặt đâu con ngồi đó".
(2) Xã hội
- Phim ảnh, tiểu thuyết, những phương tiện truyền thông gieo vào đầu óc thanh thiếu niên những quan niệm lệch lạc về tình yêu: yêu phải mê đắm, cuồng si, bi thảm, bên cạnh đó có chứa nhiều yếu tố, hình ảnh khiêu dâm, gợi dục, lõa lồ và hung bạo.
- Chuộng văn hóa Tây, theo "Âu hóa" mà Kim tưởng rằng mình rất văn minh, tiến bộ, không còn để cho vợ mình giữ kẽ và giữ khoảng cách với những người đàn ông khác, nên mới đẩy vợ vào tay bạn, mở đường cho Huyền và Tân cùng nhau ngoại tình. Đến khi phát hiện mình bị cắm sừng thì lại trở mặt nhanh như chớp, hành động thật tàn ác và không dung thứ cho vợ.
- Tân cũng là một kẻ theo lý tưởng và văn hóa Tây phương, cho rằng ở những nước văn minh thì đàn ông và đàn bà phải có nhân tình nhân ngãi, do đó thù ghét hôn sự, Tân sẽ không bao giờ cưới Huyền làm vợ để cứu Huyền thoát khỏi cảnh khốn khổ này.
Vậy thôi, khả năng của mình chỉ viết được tới đây thôi, chao xìn và hẹn gặp
lợi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét