Cuộc sống tôi ở trong trạng thái trầm lắng này không phải vài ngày hay vài tuần, mà đã tính bằng năm. Lần cuối cùng tôi cảm thấy thật thư giãn và vui vẻ là khi nào, tôi cũng không nhớ nổi nữa.
Năm cá nhân số 7, nghe danh đã lâu, nay trải qua thì thấy khiếp thật. Nghe nói năm cá nhân số 4 là năm đáy sâu nhất, thế mà tôi đã vượt qua được, nên tôi nghĩ có lẽ mình sẽ vượt qua được năm số 7 nhẹ nhàng hơn. Nhưng không :))) Cuộc đời không để cho đơn giản thế, nó vùi và dập thì thôi nhé.
Hôm nay trụ không nổi nữa, "khóc" với chị. Xong cũng thấy nhẹ nhàng hơn chút.
Chị vẫn luôn là một bến bờ nào đấy kì quặc mà đặc biệt trong cuộc đời tôi. Chị vẫn luôn ở yên một chỗ, nhưng không phải lúc nào tôi cũng kiếm được. Trong lòng chị vẫn luôn thương tôi, nhưng không phải lúc nào cũng thể hiện ra được.
Tôi cũng dành cho chị một kiểu tình cảm mà người ngoài và thậm chí cả chính bản thân chị không bao giờ có thể hiểu được.
Đi ngủ thôi, hôm nay lại là mệt ngày quá mệt rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét