Một cuốn sách từng bị từ chối → phải xuất bản lén ở Pháp → rồi trở thành
kiệt tác tại Mỹ.
───────────────────────────────────
“Lolita” của Vladimir Nabokov có lẽ là một trong những cuốn sách gây tranh cãi nhất từng được viết ra. Tác giả bắt đầu hình thành ý tưởng từ một câu chuyện có thật về một con khỉ được dạy vẽ và bức tranh đầu tiên của nó là hình song sắt – một hình ảnh khiến ông ám ảnh về sự giam cầm và nhận thức méo mó. Ông mất nhiều năm để hoàn thành bản thảo và từng nhiều lần muốn đốt nó vì sợ phản ứng của xã hội. Mà đúng là thế.
“Lolita” bị nhiều nhà xuất bản tại Mỹ và Anh từ chối vì nội dung quá nhạy
cảm. Năm 1955, cuốn sách được xuất bản tại Pháp bởi Olympia Press, một nhà
xuất bản nổi tiếng với việc in những tác phẩm “gây tranh cãi” hoặc dễ bị
kiểm duyệt ở các nước khác. Thời điểm đó “Lolita” chưa được xem là một tác
phẩm văn học chính thống mà bị xếp vào dạng sách “nhạy cảm”.
Nội dung của “Lolita” xoay quanh nhân vật Humbert, một người đàn ông
trung niên bị ám ảnh bởi thiếu nữ 12 tuổi Dolores Haze, người mà ông đặt
cho biệt danh "Lolita". Khi chuyển đến sống cùng gia đình bà
Charlotte Haze, hắn gặp Dolores Haze, cô con gái 12 tuổi của bà, và nhanh
chóng bị cuốn vào một nỗi ám ảnh mà hắn tự gọi là tình yêu.
Sau khi trở thành cha dượng của cô bé, Humbert tìm cách kiểm soát và duy
trì mối quan hệ với Dolores trong suốt hành trình xuyên nước Mỹ. Toàn bộ
câu chuyện được kể như một bản tự bào chữa, nơi Humbert liên tục biện minh
cho hành động của mình, khiến người đọc vừa bị cuốn theo vừa cảm thấy khó
chịu, bởi họ nhận ra rằng mình đang nhìn thế giới qua con mắt của một kẻ
không đáng tin.
───────────────────────────────────
Nhiều người gọi “Lolita” là một câu chuyện tình, thậm chí còn cho rằng nó
đẹp, ám ảnh và đầy chất thơ. Nhưng nếu bạn thực sự đọc kỹ, bạn sẽ nhận ra
một điều hoàn toàn ngược lại: “Lolita” không phải là một câu chuyện tình, mà
là câu chuyện về cách một kẻ bệnh hoạn thuyết phục bạn rằng hắn đang
yêu.
Trong suốt cuốn sách, Humbert không bao giờ tự nhận mình là kẻ xấu. Hắn
liên tục gọi đó là tình yêu, đổ lỗi cho quá khứ, cho hoàn cảnh, thậm chí
có những đoạn khiến người đọc cảm thấy hắn đáng thương. Nếu bạn không đủ
tỉnh táo, bạn sẽ dần bị cuốn theo cách kể chuyện đó, bắt đầu hiểu hắn, rồi
đồng cảm với hắn, và cuối cùng có thể đứng về phía hắn mà không nhận ra.
Đây chính là điểm khiến “Lolita” gây tranh cãi suốt nhiều thập kỷ: nó
không chỉ kể một câu chuyện, mà nó đặt người đọc vào một vị trí rất khó
chịu, nơi bạn buộc phải tự hỏi liệu cảm xúc của mình có đang bị thao túng
hay không.
Một điều thú vị là “Lolita” thực ra không phải là câu chuyện về Lolita.
Dolores Haze gần như không có tiếng nói thực sự trong toàn bộ cuốn sách;
mọi thứ bạn biết về cô bé đều đi qua lăng kính của Humbert. Bạn không biết
cô nghĩ gì, không biết cô cảm thấy thế nào, bạn chỉ biết hắn muốn bạn tin
điều gì về cô. Và đó mới là bi kịch lớn nhất của câu chuyện: không chỉ là
việc một đứa trẻ bị tổn thương, mà là việc tiếng nói của nó bị xóa sạch
hoàn toàn, bị thay thế bằng một phiên bản do chính kẻ gây ra tổn thương
tạo ra.
Vậy tại sao một cuốn sách như thế lại được coi là kiệt tác? Câu trả lời
nằm ở cách nó được viết. Văn phong của Vladimir Nabokov cực kỳ tinh tế,
giàu nhịp điệu và có sức mê hoặc đến mức bạn biết điều đang xảy ra là sai,
nhưng vẫn không thể dừng đọc. Không phải vì bạn đồng ý, mà vì bạn bị cuốn
vào cách câu chuyện được kể. “Lolita” không cố gắng khiến bạn thích nó; nó
khiến bạn phải đối diện với chính phản ứng của mình, với việc bạn có thể
bị thuyết phục dễ dàng đến mức nào chỉ bằng ngôn từ.
───────────────────────────────────
Nếu phải nói một cách đơn giản, “Lolita” không phải là một cuốn sách về
tình yêu, mà là một cuốn sách về sự thao túng, về cách con người tự biện
minh cho những điều sai trái, và về sức mạnh của ngôn từ trong việc bóp méo
sự thật. Đây không phải là một cuốn sách dễ đọc, và chắc chắn không phải
dành cho tất cả mọi người, nhưng chính vì vậy mà nó vẫn được nhắc đến suốt
nhiều thập kỷ.
Có lẽ câu hỏi quan trọng nhất mà cuốn sách này để lại không phải là Humbert
có yêu Lolita hay không, mà là: tại sao người đọc lại có thể cảm thấy rằng
hắn yêu?
Bạn nghĩ “Lolita” là một kiệt tác, hay chỉ là một cuốn sách bị thổi phồng
quá mức?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét