Bài viết làm quen
Bài viết làm quen
Xin chào, Mình là Thanh. Rất vui khi bạn ghé thăm blog này. Mình đã mất khá nhiều thời gian để suy nghĩ xem nên giới thiệu thế nào về bả...
Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2019
Có người
Thứ Tư, 2 tháng 10, 2019
Sài Gòn - viết cho những ngày mưa.
Thứ Tư, 6 tháng 2, 2019
[Review Phim] Aquaman
Thật ra tối qua mình cũng chọn đại phim để xem thôi nhưng không ngờ nó lại quá hay như vậy. Thấy hơi tiếc vì trước đây không sắp xếp ra rạp xem được Aquaman.

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2018
Giao Hàng Kí Sự - Một ngày làm “Chiến Binh Đường Phố”
=))) Toai phải lặp lại "Chị xác nhận lại giúp em là chị không lấy cái gói hàng abcxyz do chị đã mua hàng khác ạ". Khách ok em không lấy đâu. Háhá may quá hợp thức hóa được cái sự làm biếng 😂😂
=)))))
=)))) Chỗ này là của 13 đơn, toai cầm 4 triệu 0 trăm 48 ngàn 500 đồng đó
:))Thứ Ba, 21 tháng 11, 2017
[Review Sách] Một Giọt Đàn Bà (Nguyễn Ngọc Thạch)
Một khi đã dùng đến từ "đàn bà", người ta muốn nói đến cái chất - chất đàn bà - không phải mấy ai cũng có thể cảm được.
Đàn bà, dẫu chức cao học rộng, dẫu luôn tỏ ra mạnh mẽ và độc lập đến mức nào, thì đến cuối cùng vẫn cần một vòng tay đàn ông để sa vaào những lúc yếu lòng, vẫn cần một khuôn ngực rắn rỏi để gục mặt vào mà khóc những lúc chơi vơi giữa sóng gió cuộc đời - những lúc sống thật với bản ngã đàn bà của mình.
Đàn ông, cần đôi tay vững chãi để giữ được đời đàn bà.
-----------
Không quá khó để hiểu được người đàn bà của mình và làm cho họ hạnh phúc. Cần phải tinh tế, bao dung, tôn trọng, chân thành và yêu thương.
Tôi có thể làm được mọi điều. Thương thật lòng và yêu chiều tất cả, chấp nhận tất cả.
Trừ việc có một vòng tay đủ lớn để chở che người con gái tôi thương.
Không đem lại được thứ mà một người con gái cần nhất.
---------
Đêm có vị gì?
Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017
Bài viết làm quen
Tại sao mình lại viết Blog mà không phải là Facebook hay Instagram?
Đây là nơi mình thoải mái thể hiện ra tất cả mọi khía cạnh trong con người mình, từ suy nghĩ, tư duy, tính cách, sở thích, đến nhận thức, quan điểm.
Mục đích của Blog này là gì?
- Rèn luyện kỹ năng viết.
- Lưu lại tất cả những tâm tư, suy nghĩ, trăn trở của mình về thế giới và những sự việc diễn ra xung quanh.
- Review sách và phim.
- Ngoài ra thì mình còn làm thơ và viết truyện ngắn.
Cheers,
Thanh.
Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012
[Truyện ngắn] Trò đùa của số phận
Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2012
[Truyện ngắn] Sân bay nhiều kỷ niệm
Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2012
[Truyện ngắn] Tự truyện của một chú dơi sống trên trần nhà thờ
Thật sự là không biết
được tổ tiên tôi đã sống ở đây từ bao giờ. Chỉ biết rằng lúc tôi
sinh ra thì ba mẹ tôi đã sống ở đây. Và lúc ba mẹ tôi sinh ra thì ông
bà nội ngoại cũng đã sống ở đây. Và tôi cũng chẳng hiểu tại sao
lại là trong một ngôi nhà thờ chứ!? Tại sao không phải là trên một
cái hốc nhà hoặc là trong một cái
hang nào đó?! Theo tôi nghĩ thì có lẽ là sống ở trong nhà thờ thì
yên ổn hơn: gặp lúc nắng hạn thì không bị nắng chiếu trực tiếp vào
da thịt, và lúc mưa bão thì nhà thờ của một giáo xứ giàu có thế
này thì sao mà sập được. He he. Quan trọng nhất là sống ở đây thì
không có loài nào cạnh tranh chỗ ở hay thức ăn với chúng tôi. À
không. Có cặp vợ chồng bác chim lợn cũng sinh sống ở đây. Nhưng hai
bác ấy khiêm tốn lắm, chỉ lấy phần diện tích vừa vừa thôi, và thức
ăn thì cũng đâu có giống chúng tôi nên không thể gọi là “cạnh tranh”
được. Bác trai thì khá to con, có bộ lông trắng, xen giữa là những
vệt nâu, đen trông rất hài hòa, bác có đôi mắt khá lớn, màu xanh
ngọc, mỗi lần thấy bác đậu trên thanh xà nhà mà láo liên đôi mắt
ấy, tôi trông mà hết hồn hết vía. Đôi cánh của bác mỗi khi giương ra
thì thật là oai, hơn những chim lợn khác mà tôi biết. Vợ bác thì có
bộ lông đen trắng, quanh cổ là lớp lông màu vàng nâu, không phải màu
vàng sáng óng ả nhưng trông bác vẫn thật quý phái. Mắt bác tuy không
to bằng mắt của bác trai nhưng tinh anh hơn nhiều. Những thức ăn mà hai
bác kiếm được phần lớn là nhờ đôi mắt tinh anh ấy của bác gái. Hai
bác sống hòa thuận với nhau và vui vẻ với tất cả mọi người. Ban
ngày tôi ít thấy hai bác, có lẽ là hai bác bận…ngủ. Loài chim lợn
như các bác ấy là loài hoạt động về đêm mà, giống chúng tôi. Ban đêm
tôi cũng ít khi gặp hai bác, chắc hai bác đi kiếm ăn. Đôi khi, xẩm
tối, tôi thấy bác trai đậu trên cây thập tự ở gian cung thánh – nơi
treo Chúa Jesus, mắt bác đăm chiêu nhìn vào Chúa, khuôn mặt bác hiện
lên vẻ tiếc nuối, buồn rầu. Tôi không rõ bác đang nghĩ gì, hay bác bị
làm sao?...
Câu hỏi đó theo tôi suốt
đêm ngày.
-
Dita - tên bác chim
lợn trai – Dita, con có nghe ta gọi không?
-
Ôi! Lạy Chúa,
con đây – bác khẽ reo lên – con đã mong đợi Ngài rất lâu rồi!
-
Tại sao con lại
mong đợi Ta?
-
Ôi! Chúa Chí
Thánh, vì con có rất nhiều điều muốn nói với Ngài.
-
Ồ! Vậy giờ con có
thể nói với ta rồi đấy.
Mặt Chúa Jesus lấp lánh, toàn
thân ông ấy bừng sáng lên. Chói quá! Khủng khiếp quá!
Tôi giật mình tỉnh dậy, hóa
ra là tôi nằm mơ! Có thế chứ! Làm gì có chuyện tượng mà biết nói. Hừ! Tôi vốn
không tin vào Chúa trời, và cũng chẳng có ông Jesus nào chết đi sống lại cả!
Đó là sự kiện khiến tôi nhớ
đến bác chim lợn nhất. Nhưng đó là chuyện hồi xưa. Và lâu lắm rồi tôi cũng
không mơ thấy điều gì như thế nữa. Có lẽ vì tôi
không-còn-nghĩ-đến-nó-suốt-đêm-ngày.
*****
Sống trên trần của một nhà
thờ, hằng ngày tôi được chứng kiến rất nhiều chuyện diễn ra trong và cả
ngoài ngôi thánh đường này. Mỗi buổi sáng, tôi thấy thấp thoáng từng bóng
người đi đến nhà thờ để dự lễ. Chỉ là “thấp thoáng” thôi. Vì đã là con người,
mấy ai bỏ được cái khoái lạc thế tục của mình (mà ở đây tôi muốn nói đó là
NGỦ), mà đến nhà thờ để dự lễ, để ca tụng một Đấng mà chính họ chẳng hiểu sâu
biết nhiều, quan trọng hơn là họ không thực sự biết đến sự hiện hữu của Đấng
đó. Họ không dám chắc là Đấng đó có thật, và cũng không dám tin rằng đó là Đấng
có thể điều khiển cuộc sống của họ. Họ cho rằng giàu, nghèo, sang, hèn, hạnh
phúc, đau khổ,…của họ là do họ tạo ra được. Họ nghĩ là họ tài giỏi lắm đấy! Ôi!
Nói như vậy có trái ngược với những gì tôi vừa khẳng định ở trên không nhỉ? Tôi
nói là “Tôi vốn không tin vào Chúa trời, và cũng chẳng có ông Jesus nào chết đi
sống lại cả!”. Tóm lại, tôi không tin vào Thiên Chúa, những gì tôi nói khi nãy
là do nghe lỏm được từ một ông linh mục nào đó thôi. Hì!
Lễ ban sáng đúng thật là trầm
lặng và buồn tẻ.
Lễ ban chiều may ra đông đúc hơn. Và “nhộn nhịp” hơn nữa. “Thiếu nhi thánh thể” đó! Đi lễ mà cười đùa nô giỡn, la hét ầm ĩ lên, cả trong và ngoài nhà thờ. Tôi để ý nha. Mấy đứa trẻ con đó (mà không hẳn là trẻ con hết đâu, rất nhiều đứa lớn cũng vậy) đi đến nhà thờ sớm cỡ nào thì sớm, chẳng bao giờ chúng nó vào trong nhà thờ trước khi Linh mục ra làm lễ đâu. Chúng nó không ăn chả cá, bánh tráng nướng thì cũng chơi nhảy bậc thang, chơi đuổi bắt,… Con người, vì cái sĩ diện của họ, đôi khi họ không dám bảo rằng “tôi không đi lễ, trừ ngày Chúa Nhật ra”. Vậy mà
7/4/2012
Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2011
[Truyện ngắn] Chuyện
- Chào các anh. Có chuyện gì thế ạ? – Ông Phan ra mở cửa và mở lời.
- Xin lỗi! Đây có phải là nhà ông Lê Phan – Tổng giám đốc ngân hàng LP không?
- Phải! Lê Phan là tôi đây ạ. Nhưng có chuyện gì thế?








