Bài viết làm quen

Bài viết làm quen

Xin chào, Mình là Thanh. Rất vui khi bạn ghé thăm blog này. Mình đã mất khá nhiều thời gian để suy nghĩ xem nên giới thiệu thế nào về bả...

Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2019

Có người

Cả chiều nay, em vẫn ở một mình trong phòng. Đắm chìm trong ca khúc "Có Người" của Vũ Cát Tường. Bài hát có giai điệu quá đẹp và từng câu từng chữ trong bài hát như được viết ra để dành cho em vậy.


"Chiều nay có người hẹn anh với nụ cười tươi
Chiều nay có người dạy anh cách làm mặt vui"

Em nhớ lại lần đầu em gặp chị. Lúc đó không có ấn tượng gì nhiều, em chỉ đơn giản là muốn hỏi điều mình cần biết mà thôi, thậm chí em còn chẳng nhớ nổi mặt chị và tên của chị. Qua vài lần sau gặp em mới bắt đầu ghi nhớ được một chút.

Em nhớ lại lần đầu em đợi chị, ở ngoài công ty, trong một buổi chiều nắng đẹp, em đợi chị để cùng lái xe đi về. Chị đi ra và nói thật dịu dàng "về thôi Thanh", đôi mắt mí rưỡi nheo lại khi chị cười, hòa với ánh vàng của bầu trời, ôi đẹp gì đâu. Hồi đó mình được về đúng giờ lắm, 5h30 trời vẫn còn nắng. Nắng chiều ấm áp cực, trời rất đẹp, và lòng em thì nhẹ bẫng và thấy bình yên vô cùng khi đi cùng với chị. Khi ấy em còn chưa biết thứ tình cảm đó là gì, vì mình chẳng biết gì nhiều về nhau. Chỉ biết là, em đã bắt đầu thích dành thời gian ở bên cạnh chị.

Chị lúc nào cũng muốn em được vui vẻ, vậy chị có thể dạy em cách làm mặt vui không? 

"Dường như anh cũng đã quen rồi, 
ngày và đêm chỉ công việc thôi.
Người chợt đến như ánh mặt trời, 
xoa dịu đi vết thương"

Em vốn là đứa chỉ biết học và làm mà thôi. Em đã quen cuộc sống một mình 2 năm rồi. Em sống khép kín, không phải vì em muốn như vậy, mà vì không ai có thể hiểu em nói gì, không ai có thể chạm được đến tâm hồn em. Rồi chị đã đến, hiểu em ngay cả khi em không nói gì, thương em ngay cả khi em thật ương bướng và khó ưa, sự chân thành của chị hàn gắn những tổn thương trong tim em từ những mối tình tan vỡ trước đó, sự quan tâm chăm sóc của chị làm em lấy lại niềm tin vào một tình yêu đúng nghĩa.

"Có người nói anh xấu thế nào,
khi nhìn anh ăn lúc chưa no.
Có người nói anh khó thế nào, 
khi nhìn gương mặt anh đắn đo"

Em vẫn còn ghim lắm cái lúc chị đột nhiên lẳng lặng đi phía sau em rồi hỏi ''em nặng bao nhiêu cân? cao bao nhiêu?" rồi chê em mập và lùn. Ghét thiệt sự luôn, tổn thương ghê gớm. Ừ em biết em xấu rồi, không cần chị nói nữa đâu.

Lúc nào chị cũng chê mặt em nhìn khó chịu, nhiều khi em chỉ thả hồn suy nghĩ thôi mà chị đã bảo nhìn mặt khó chịu rồi, đặc biệt lúc em mà đăm chiêu cái gì đó thì chắc là nhìn mặt em gớm lắm nhỉ.

"Có người nói anh ấm thế nào, khi ùa đến cuộn trong cánh tay anh.
Có người cho anh biết thế nào là dành một đời để yêu một người"

Chị luôn khen tay em ấm mà, phải không :) Em cũng luôn tự khen mình là một con người ấm áp từ trong ra ngoài. Em thấy dễ chịu vô cùng khi được ôm chị trong vòng tay, cảm giác bình yên bất tận, cảm giác ấm áp lan tỏa từng tế bào trong cơ thể. Em chưa từng thích ôm ai đến như vậy. Chỉ cần chị chạm nhẹ vào em thôi cũng đủ khiến mọi tế bào trong em nhúc nhích nhúc nhích, từng múi cơ từng bắp thịt thấy rần rần trong người rồi. Muốn tan vào chị.

Dù thế nào, cái kết của chúng ta cũng không đẹp, giống như trong MV vậy thôi.

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2019

Sài Gòn - viết cho những ngày mưa.

Sài Gòn - viết cho những ngày mưa.

Viết cho một ngày trời xanh khó ở - sáng đi làm thì mưa tầm tã còn tối tan sở cũng vật vã với mưa.

Sài Gòn mùa này, mưa cũng nhiều như nước mắt, chẳng bởi dư thừa, chỉ bởi lòng chất chứa quá nhiều những điều không tên.

Sài Gòn những ngày mưa, là ngày ta biết bản thân mình cô đơn. Khi tìm hết danh bạ không kiếm nổi một ai để rủ đến quán quen, nâng ly hàn huyên chuyện đời chuyện người. Rót đến cạn chai cũng là lúc thấy nỗi buồn trong lòng được vơi.

Sài Gòn những ngày mưa, là lúc ta nhận ra khóc dưới mưa hay không mưa cũng chẳng khác gì nhau. Nỗi đau nó cũng vẫn vậy. Đậm đặc và khó phai.

Sài Gòn những ngày mưa, dù biết là bản thân ghét mưa, dù biết là sẽ mưa to nhưng ta vẫn lao đi chỉ vì chẳng muốn dừng lại. Là quần áo ướt đẫm nước mưa còn nỗi buồn thấm đẫm trong tâm hồn.

Sài Gòn những ngày mưa, là lúc ta nhớ lại những ngày thuở bé vô tư ở trong nhà nhìn ra cửa sổ và ngắm mưa. Cảm thấy quá trình trưởng thành sao khắc nghiệt đến thế. Dẫu nắng dẫu mưa dẫu mỏi mệt dẫu khổ đau ta vẫn phải ngày ngày kiếm sống. Chỉ một khoảnh khắc lười biếng chán nản có thể khiến ta đói vài tháng trời.

Sài Gòn những ngày mưa, có lúc ta chọn đại một quán nhỏ. Thả mình vào những bản nhạc du dương chờ mưa ngớt. Thấy bản thân chông chênh giữa dòng đời. Thấy đời mình cũng vô định như dòng nước dưới mưa. Cũng có khi mưa ta thu mình trong căn phòng vắng lạnh, cất lên những bản tình ca rồi cảm xúc chất chứa lại vỡ òa, cả trái tim này vụn vỡ vì tuyệt vọng.

Sài Gòn những ngày này, chẳng có gì ngoài nước mưa, nước mắt, rượu, nỗi buồn và niềm đau.

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2019

[Review Phim] Aquaman

Tết là khoảng thời gian có thể rảnh để làm một điều mình thích nhưng không có thời gian, đó là xem phim  Thật ra tối qua mình cũng chọn đại phim để xem thôi nhưng không ngờ nó lại quá hay như vậy. Thấy hơi tiếc vì trước đây không sắp xếp ra rạp xem được Aquaman.

Bối cảnh phim chủ yếu là đại dương - là thứ mà bản thân mình vốn rất thích.

Âm thanh và kỹ xảo thì quá tuyệt vời. Đeo earphone và nằm trong phòng tối tối mà xem thì đã thôi rồi. Mình thích những tiếng xèo xèo ùng ục của nước đập vào tai, những chuyển động uyển chuyển khi các nhân vật bơi lội dưới nước thiệt bắt mắt, mình thích ngắm cảnh mọi người choảng nhau hoành tráng cùng với vũ khí hiện đại nhưng đánh ở dưới biển chứ không phải trên bờ

Ngoài sự gay cấn của kịch bản, sức hấp dẫn của kỹ xảo, sự quyến rũ của trai sáu múi và gái tóc đỏ tóc bạc, điều khiến mình đọng lại nhiều cảm xúc nhất vẫn là mối tình giữa chàng canh gác hải đăng và nàng cá xinh đẹp vốn là nữ hoàng của vương quốc đại dương. Chỉ vì lời hứa "một ngày nào đó em sẽ quay về, khi mặt trời ló rạng", mà trong suốt ba chục năm bình minh nào chàng cũng ra bến cầu đợi nàng, rồi lại cô đơn trở về nhà. Nhưng rồi cuối cùng họ cũng được đoàn tụ thôi [ư...ư]. Chân tình là có thiệt mà [ư..ư.. again]. Cảm động muốn khóc, à không, khóc thiệt


Ai thích phim vừa đẹp vừa hay, vừa kỹ xảo hoành tráng vừa nội dung kịch tích, vừa viễn tưởng vừa thực tế, vừa bạo lực vừa tình cảm lãng mạn, thì Tết này đừng bỏ qua Aquaman nhen.


Thứ Ba, 6 tháng 11, 2018

Giao Hàng Kí Sự - Một ngày làm “Chiến Binh Đường Phố”

Nhân một ngày ... chẳng nhân dịp gì cả, post lại một bài viết xưa cũ
(Và không ngờ cách đây gần 2 năm thôi mà mình lại viết trẻ trâu đến thế)
🌟🌟🌟

Ngày đầu tiên sau khi mừng hưởng dương 23 tuổi

Là ngày "bị" tham gia trải nghiệm làm shipper để đi giao hàng cho cty, cứu kho quá tải 😢

Thực ra ngày xưa cũng bán hàng online cũng tự đi giao hàng rồi, với lại là con nhà buôn bán, từ hồi tiểu học đã có kinh nghiệm khuân vác, chở hàng cho ba mẹ, cũng nắng cũng mưa cũng ngược xuôi, nhưng nó... khác xa lần này.

Sáng tắm gội sạch sẽ thơm tho nhưng lựa bộ đồ bần hàn nhất để đi giao hàng 😂😂 Vì có thể hình dung ra viễn cảnh bụi bẩn mồ hôi nhớp nháp khi làm rồi.

Do chưa biết đường tới kho nên ăn vội gói mì rồi tranh thủ đi sớm. Đến giờ hẹn, có mặt tại kho. Được hướng dẫn sơ sơ về... lí thuyết. Rồi ra lấy đại 1 bao hàng. Nặng kinh! "Không sao, thanh niên tập gym... ngại gì..."😢

Vác bao sang bàn của anh nhân viên xử lý (NVXL) để scan mã hàng. Scan xong được xuất biên bản giao hàng (dùng để cho khách kí xác nhận khi nhận hàng). Trong biên bản (bb) này có 25 mã đơn tương ứng 25 cục hàng. Toai ngồi moi hết hàng trong bao ra đếm. Đếm đi đếm lại 3 lần chỉ có 24 hộp hàng 😥😥 Thế là phải báo ngay cho anh NVXL. Anh NVXL báo Supervisor. Móa! Tay thúi quá. Bốc ngay kiện có đơn hàng bị thất lạc. Rồi ok bàn giao 24 đơn.

Má ơi nhìn vô mấy cái địa chỉ của khách trên biên bản mà thấy toát mồ hôi hột, toàn địa chỉ lạ hoắc, không biết một con đường nào... 😢😢 Thà giao nội thành quận 1 3 5 6 10 11 Tân Bình các kiểu là toai chấp hết. Nhưng không! Đời không như mơ.

Phải ngồi khoanh vùng lại. Đường số 1 có 1 đơn, đường số 5B có 1 đơn, "Dương Bá Cung" 2 đơn, đường "Tỉnh lộ 10" có 3 đơn, "Nguyễn Trọng Trí" 4 đơn...v..v..

Xong chất hàng lên xe, hỏi anh NVXL là: "Anh! Giờ trong những đường này thì em đi đâu trước". Ảnh chỉ chỉ chỉ chỉ, nghe cũng lùng bà lùng bùng, thôi đi đại thôi chứ nghe nữa chắc nổ não. Ok. Đi.
Đi được 10m phải dừng lại. Vì chợt nhớ ra là cần gọi khách trước để coi có nhà không mới giao. 

Gọi khách đầu tiên. "Em ơi giao tới chợ xyz giùm chị được không chị không có ở nhà". Mọe 😑 Có biết đường đâu mà chợ với chả chịa. Thôi không giao. Mở hàng mà không có suôn sẻ gì cả 😑

Gọi khách thứ 2. Tới địa chỉ đó. Ặc, bới mãi mới ra hàng, nắng ơi là nắng. Đơn thu hộ (COD) 152k. Khách đưa 200k, là phải đưa lại 48k. Mà móe, mới đi giao chưa có đủ tiền lẻ, có mỗi tờ 50k. Thế là đành cười tươi "chị ơi em không có tiền lẻ thôi em thối lại chị 50k luôn nè" dù lòng đau như cắt. Gừừừừừừ. Thế quái nào shipper phải bo cho khách 2k. Đi giao kiểu này chắc thâm cmn lương.
Giao thành công đơn đầu tiên. Hây zda. 
Mà lần đầu chở một bao nhiều hàng như này không quen. Cái bao nó cứ nghiêng ngả, đổ luôn mấy lần. Loay hoay vật vã với cái bao hàng lắm luôn ý.

Gọi khách thứ 3. Gọi 3 cuộc không nghe máy. Theo quy trình nếu gọi khách 3 cuộc không nghe máy chỉ cần để lại 1 tin nhắn rồi đi qua là xong. Mà không. Toai thấy địa chỉ xoẹt xẹt kiểu 30/6/7 chắc chắn là địa chỉ nhà nên cũng ráng mò vô. Gõ cửa ầm ầm "Có ai ở nhà không em giao hàng eiiiiii". Đừu may quá có người ra nhận hàng. 
Giao thành công đơn thứ 2.

Đơn thứ 4 có COD 134k. Đưa hàng cho khách, khách đưa 200k. Mọe lại không có tiền lẻ. Đang tính chạy đi đổi tiền thì chị ấy bảo "thôi để chị vào lấy tiền lẻ cho". Toai thở phào vì may quá đỡ phải chạy đi. Khi thấy bóng chị ấy khuất xa, toai chợt thấy gì đó sai sai. Á đù bà má ơi. Chị ta cầm gói hàng vô trong luôn rồiiiii 😱😱 Chưa trả tiềnnnn 😱 Toai nghĩ đời toai đến đây hơi có mùi mực rồi. Nhưng đợi vài phút cũng thấy chị ấy đi ra trả tiền. Mừng quá nên quên luôn việc nhờ kí biên bản 😱 Mà anh Sup đã dặn "Nếu không cho khách kí bb mà phát sinh khiếu nại thì các em sẽ bị truy thu COD". Ok I'm fineeee 

Gọi khách thứ 5. Gọi miệt mài 4 cuộc không nghe máy. Ghé địa chỉ thì hỡi ơi có 3 cái nhà địa chỉ y chang nhau. Vẫn không gọi được khách. Bực qué đi gõ cửa từng nhà hỏi "có ai tên ABC không". Nhà nào cũng bảo không. "Thấy bà rồi..." 😑😑

Khách thứ 6. Gọi 2 cuộc không nghe máy. Gọi lần 3 thì có người nghe. Mà lại là- à con bé XYZ hả, nó nghỉ làm rồi
- ủa là sao anh. Vậy sđt này của ai ạ?
- số này của cty
- (Mọe - chửi thầm) Ủa là địa chỉ với sđt này đều của cty. Còn chị XYZ nghỉ làm rồi phải không ạ?
- đúng roài em
- dạ cảm ơn anh (ahuhu - khóc thầm. Bà mọe nội choa nó - chửi thầm tập 2)

Khách thứ 7. 
- alo dạ xin lỗi có phải anh Sang không ạ
- Sang nó abcxyzgdjxjailuvtexdncidj (tuôn quái gì một tràng không nghe được cái gì)
Mà thấy có vẻ tiêu cực hoảng quá toai cúp máy ngang
Xong nhắn tin "em giao hàng bên ***, nếu anh/chị có thể nhận hàng vui lòng liên hệ sđt này. Cảm ơn anh/chị"

Mà mấy tiếng trôi qua không thấy phản hồi. Chắc khả năng trả hàng là 101%.
Khách thứ 8. Có 2 đơn. Toai gọi lúc 13h. Khách bảo "khoảng 2-3h chìu em mới có ở đoá, giờ em đang làm không ra nhận hàng được". Haiz. Thôi bỏ đi. Đi giao 2 đơn khác gần đó.

Mệt quá ngồi quán nước mía nghỉ tí. Ngồi một hồi cũng tới 14h. Nghĩ giờ mà giao thêm được 2 đơn cũng quý, vừa nhẹ xe vừa giúp được cho kho. Nên ráng gọi lại cho khách này. "Chị ơi 14h30 em mới nhận được". BÀ MẸ NỘI CHAAAAA. Mặc kệ màiiii tau đi vềềềề. Chứ ngồi thêm nửa tiếng tau lại tốn thêm 6k uống nước mía. Đi giao hàng phụ thôi chứ có lời có thưởng đâu mà còn tốn thêm 😑

Khách thứ 9, đặt 1 cái xe trượt Scooter, khá là nặng và hơi to. Shop nào bán hàng lười biếng để nguyên cái hộp như vậy mà gửi, không thèm quấn băng keo hay bọc bubble (cái loại nilong để bọc đồ dễ vỡ, có hạt hạt mà mng hay thích bóp bóp ấy). Thế là sau vài lần toai lấy hàng ra nhét hàng vào cái bao, thì cái hộp nó bị nát, mà còn rách 1 đường dài 😞 Theo kinh nghiệm của một nhân ziên phòng dịch vụ khách hàng từng tiếp nhận hàng ngàn khiếu nại về việc hàng bị rách, nát, hư, hỏng, thì toai đã nói ngay với khách là "Chị ơi hàng này trong quá trình vận chuyển nó hơi rách, nhưng hàng của Shopee nó không cho người nhận khui ra coi đâu. Chị cứ nhận hàng, kí nhận giúp em. Rồi lúc mở hàng chị chụp hình quay video lại, nếu hàng có vấn đề gì chị cứ gọi tổng đài Shoppe báo nha, Sp nó đổi trả cho chị. Chị yên tâm". Thế là người ta cũng yên tâm nhận hàng còn mềnh thì giao được hàng, shop bán được đồ, cty có tiền. Ahihi.

Một số khách thì gọi miệt mài cứ không nghe máy. Bất lực vô cùng.

Còn 1 đơn cuối cùng, search google map thấy xa quá so với mấy địa chỉ khác, thế là lười, chả muốn qua. Méo giao 😂😂 Vừa tốn công tìm đường vừa tốn công đi, mà chỉ giao có 1 đơn nên thôi 😅

Lúc về thì bao hàng đã khá nhẹ. Đang lái xe gần về tới kho rồi, tự dưng thấy một bà cụ chỉ trỏ gì đó, quay lại nhìn bà thì chợt phát hiện... Cái...bao...hàng...sau...xe....đâu mẹ rồi 😨😨 Nó nhẹ đến mức rớt lúc nào cũng không biết. "Chời ơi nó rớt ở đâu... 😨 Lúc nào 😨. .. Giờ mà quay tìm lại thì chắc gì còn..." 
Trong thoáng chốc viễn cảnh đen tối phải đền mấy trăm mấy triệu tiền hàng khiến tui suy sụp muốn khóc 😰 

May sao sau một hồi nhìn ngó thì phát hiện nó....treo lủng lẳng ở... đuôi xe 😅😅
Hân hoan đi về kho để bàn giao lại số hàng, biên bản và tiền COD.

Phải đưa từng gói hàng cho anh NVXL scan mã. Ảnh hỏi lí do không giao được của từng đơn. Okay chuyện nhỏ, toai có note lại hết rồi. Vừa bốc cục hàng đầu tiên lên thì bốc ngay cái cục "lười giao". Ảnh hỏi lí do giao ko thành công đơn này là gì. Má ơi quê 😂 Gãi đầu ngượng ngập bảo "dạ em không bít đường". Ảnh bảo "Gọi cho khách đi em". Okay. Gọi khách khách bảo "em mua hàng khác rồi, không lấy đơn này nữa". Ahihi vui quá =))) Toai phải lặp lại "Chị xác nhận lại giúp em là chị không lấy cái gói hàng abcxyz do chị đã mua hàng khác ạ". Khách ok em không lấy đâu. Háhá may quá hợp thức hóa được cái sự làm biếng 😂😂

Sau 1 ngày vất vả vật vã ngoài đường để giao hàng thì có được rất nhiều trải nghiệm thú vị nhưng cũng không kém phần kinh hoàng.

- Hiểu được nỗi mệt nhọc của một nhân viên giao hàng khi lang thang ngoài trời nắng trời mưa cả ngày. Áp lực về thời gian, về số lượng đơn giao. Chạy xe ngoài đường như vầy cũng rất nguy hiểm tính mạng, hao mòn sức khỏe, phai tàn nhan sắc, hao tốn xăng xe, pin điện thoại, card, nước, khăn giấy :(( 

- Bụi, bụi, bẩn, bẩn everywhere, từ trong kho đến ra ngoài đường. Kinh khủng.

- Sự linh hoạt là quan trọng. Khách yêu cầu đổi địa chỉ nếu tiện đường hoặc lân cận vẫn có thể sắp xếp được. Ưu tiên việc giao hàng thành công.

- Việc phải kiên nhẫn gọi cho một người nào đó 3 cuộc liên tục là rất khó thực hiện. Lại còn phải gửi tin nhắn nếu không liên hệ được 😩😩

- Trời khô ráo thì còn đỡ chứ nếu mưa thì làm sao bảo quản biên bản 😭😭 Có mà ướt nhũn.

- Làm công việc này rất căng thẳng vì là bộ mặt của cả cty. Nhân viên giao hàng là đối tượng tiếp xúc trực tiếp khách hàng nên dễ bị khiếu nại (không thân thiện, không linh động, cáu gắt với khách, thu dư tiền, làm rớt mất hàng, làm hư hàng, đi giao trễ bị khách dọa quánh....)

- Kinh nghiệm xương máu: phải tìm cho ra cục hàng đã rồi mới Gọi khách và Giao. Lần 1 và 2 chưa có kinh nghiệm nên nhanh nhẩu gọi khách rồi tới luôn, tới nơi tìm mãi mới ra cục hàng 😒 Nên hẹn trừ hao 20-30p vì...kiếm đường kiếm hàng hơi khó.

- Biết đi giao hàng thích nhất câu gì không? "Em giữ đi" 😂😂😂 Tổng cộng được khách bo cho 13k 😎


- Nhưng tiền xăng là 30k, tiền card là 20k, uống nước dọc đường mất 16k, 10k đăng kí 3G để google map, chưa kể chi phí hao mòn xe máy điện thoại =)))))

- Lần đầu tiên ví dày đến như này =)))) Chỗ này là của 13 đơn, toai cầm 4 triệu 0 trăm 48 ngàn 500 đồng đó :))

Dù đúng là trải nghiệm rất thú vị nhưng nếu lỡ có thất nghiệp toai cũng không chọn làm shipper kiếm sống đâu

Bụi bặm bẩn thỉu không chịu nổi 😰 Toai đã dùng gấp đôi dầu gội sữa rửa mặt sữa tắm bột giặt dầu xả nhưng toai vẫn ám ảnh sự-không-sạch-sẽ sau một ngày làm việc này 😰😰

Và làm shipper mệt không chịu được 😭

Mệt đến mức quên cả ăn trưa, và đến giờ cũng không buồn ăn gì luôn. Chỉ muốn về ngủ một giấc thẳng cẳng 2 ngày 2 đêm 😅
Nhưng mà tự thưởng cho mình ly chòa sữa

Thứ Ba, 21 tháng 11, 2017

[Review Sách] Một Giọt Đàn Bà (Nguyễn Ngọc Thạch)

"Đàn bà" - hai từ này nghe có vẻ nặng nề hơn "phụ nữ".

Một khi đã dùng đến từ "đàn bà", người ta muốn nói đến cái chất - chất đàn bà - không phải mấy ai cũng có thể cảm được.

Đàn bà, dẫu chức cao học rộng, dẫu luôn tỏ ra mạnh mẽ và độc lập đến mức nào, thì đến cuối cùng vẫn cần một vòng tay đàn ông để sa vaào những lúc yếu lòng, vẫn cần một khuôn ngực rắn rỏi để gục mặt vào mà khóc những lúc chơi vơi giữa sóng gió cuộc đời - những lúc sống thật với bản ngã đàn bà của mình.

Đàn ông, cần đôi tay vững chãi để giữ được đời đàn bà.
-----------
Không quá khó để hiểu được người đàn bà của mình và làm cho họ hạnh phúc. Cần phải tinh tế, bao dung, tôn trọng, chân thành và yêu thương.

Tôi có thể làm được mọi điều. Thương thật lòng và yêu chiều tất cả, chấp nhận tất cả.
Trừ việc có một vòng tay đủ lớn để chở che người con gái tôi thương.
Không đem lại được thứ mà một người con gái cần nhất.
---------
Đêm có vị gì?

- Đắng



Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017

Bài viết làm quen

Xin chào,

Mình là Thanh. Rất vui khi bạn ghé thăm blog này.

Mình đã mất khá nhiều thời gian để suy nghĩ xem nên giới thiệu thế nào về bản thân. Cuối cùng mình nhận ra bản thân mình cũng chẳng có gì đặc biệt để giới thiệu cả. Mình chỉ là một người bình thường, lớn lên trong một gia đình bình thường, đi học rồi ra trường làm công việc văn phòng như bao người, có điều hay suy tư nghĩ ngợi. 

Mình có niềm đam mê đặc biệt với việc đọc sách, nên mình làm một kênh YouTube tên là Thanh Đọc Sách để lưu lại những thứ mình học được, cũng như chia sẻ thông tin đến mọi người. Mình thích viết lách và làm thơ, nên mình lập blog này. Mình cũng thích vài thứ khác như chụp ảnh, guitar, hát, ngoại ngữ, bơi lội, chạy bộ, nhưng làm mỗi thứ một ít, không chuyên lĩnh vực nào cả.

Tại sao mình lại viết Blog mà không phải là Facebook hay Instagram?

Mình vốn dĩ thích viết lách, mình có thể viết mọi lúc mọi nơi, viết trong mọi tâm trạng. Trước kia mình hay viết và đăng trên Facebook và Instagram cá nhân, nhưng sau một thời gian dài, mình nhận ra không một ai thực sự quan tâm đến những gì mình viết cả. Mình không thực sự buồn vì điều đó, chỉ có một vấn đề rằng Facebook và Instagram là mạng xã hội, do đó khi mình đăng bất cứ cái gì lên thì tất cả bạn bè đều phải nhìn thấy nó dù họ có thích hay không, mình sợ làm phiền bạn bè trên mạng, nên mình quyết định chuyển sang viết Blog. Tại đây mình có thể viết mọi thứ, đăng mọi thứ mà chẳng sợ ảnh hưởng đến ai cả, vì chỉ có những người thật sự quan tâm đến mình và muốn hiểu mình thì mới ghé vào mà thôi.

Đây là nơi mình thoải mái thể hiện ra tất cả mọi khía cạnh trong con người mình, từ suy nghĩ, tư duy, tính cách, sở thích, đến nhận thức, quan điểm. 

Đọc thêm: 

Mục đích của Blog này là gì?

Chung quy thì mình tạo Blog với mấy mục đích thế này:
  • Rèn luyện kỹ năng viết.
  • Lưu lại tất cả những tâm tư, suy nghĩ, trăn trở của mình về thế giới và những sự việc diễn ra xung quanh.
  • Review sách và phim.
  • Ngoài ra thì mình còn làm thơ và viết truyện ngắn.
Mong là bạn sẽ tìm thấy được một chút niềm vui, một chút hứng thú, và một chút hữu ích khi đọc các bài viết trong Blog của mình. Mình cũng rất vui nếu bạn để lại một lời nhắn, một bình luận nào đó để tương tác với mình. Một lần nữa, cảm ơn bạn đã quan tâm đến mình và đọc đến tận đây.

Cheers,
Thanh.

Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012

[Truyện ngắn] Trò đùa của số phận

Anh chị lấy nhau đã lâu mà vẫn chưa có con. Chẳng phải là do hiếm hoi gì, mà chỉ tại gia cảnh anh chị quá nghèo khó. Hai vợ chồng ăn còn chưa đủ no, mặc còn chưa đủ ấm, những hôm trời rét thì còn nằm chung một tấm phản gỗ mục cho ấm, chứ những hôm trời oi bức, nằm như vậy thì chẳng khác nào hai con lợn nằm cạnh nhau chảy mỡ trong lò quay. Như vậy làm sao dám có thêm một miệng ăn, một chỗ nằm nữa trong căn nhà ọp ẹp này? 

Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2012

[Truyện ngắn] Sân bay nhiều kỷ niệm

Hôm nay là một ngày rất trọng đại và tràn ngập hạnh phúc của gia đình anh Phong và chị Tâm. Vì gia đình anh chị vừa đón chào sự ra đời của một bé gái rất dễ thương, kháu khỉnh và bụ bẫm. Anh đặt tên con gái là Hoàng Yến – một cái tên rất hợp với khuôn mặt dễ thương nhưng mạnh mẽ của bé. Tuy gia đình chẳng khá giả gì, anh và vợ chỉ buôn bán rau, củ, trái cây lặt vặt kiếm sống qua ngày, song gia đình anh luôn tràn ngập tình thương và tiếng cười. Hoàng Yến suốt ngày bập bẹ, hiếu động vô cùng, lật đật như con gấu con bụ bẫm trông dễ thương lắm. Đi làm về dù mệt mỏi đến đâu, chỉ cần nhìn thấy con khoẻ mạnh, thoải mái chơi đùa là bao mệt nhọc của anh chị tan biến. 

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2012

[Truyện ngắn] Tự truyện của một chú dơi sống trên trần nhà thờ

Tôi là Tata – một chàng dơi mới lớn. Tôi đang sống trên trần của một nhà thờ, cùng với ba mẹ và hai đứa em nghịch ngợm của tôi – Tatu và Taru. Theo những gì tôi được học, thì nhà thờ tôi đang sống này có tên là Kẻ Sặt. Ồ! Bạn đừng tưởng loài dơi chúng tôi thì không phải đi học nhé. Chúng tôi phải học hầu hết các môn như loài người các bạn đó. Nhưng trừ môn Tin học ra, vì chúng tôi không có ngón tay nên không thể gõ bàn phím được. Còn lại, ngày nào chúng tôi cũng phải đến lớp để học.

Tôi nhớ như in ngày đầu tiên đến lớp, bài học đầu tiên tôi phải học đó là “học cách ngủ”. Tuy ngủ treo mình ngược là tập tính của loài dơi chúng tôi nhưng tôi vẫn phải học cách giữ cho cơ thể được thoải mái khi ngủ và tuy thoải mái nhưng không bị rơi, cũng như cách tự vệ khi bị tấn công lúc đang ngủ,…vân vân..và…vân vân. Hầy! Tôi dài dòng và lạc đề như thế chỉ vì muốn cho các bạn biết rằng loài dơi chúng tôi cũng phải đi học mà thôi.

Thật sự là không biết được tổ tiên tôi đã sống ở đây từ bao giờ. Chỉ biết rằng lúc tôi sinh ra thì ba mẹ tôi đã sống ở đây. Và lúc ba mẹ tôi sinh ra thì ông bà nội ngoại cũng đã sống ở đây. Và tôi cũng chẳng hiểu tại sao lại là trong một ngôi nhà thờ chứ!? Tại sao không phải là trên một cái hốc nhà hoặc là trong  một cái hang nào đó?! Theo tôi nghĩ thì có lẽ là sống ở trong nhà thờ thì yên ổn hơn: gặp lúc nắng hạn thì không bị nắng chiếu trực tiếp vào da thịt, và lúc mưa bão thì nhà thờ của một giáo xứ giàu có thế này thì sao mà sập được. He he. Quan trọng nhất là sống ở đây thì không có loài nào cạnh tranh chỗ ở hay thức ăn với chúng tôi. À không. Có cặp vợ chồng bác chim lợn cũng sinh sống ở đây. Nhưng hai bác ấy khiêm tốn lắm, chỉ lấy phần diện tích vừa vừa thôi, và thức ăn thì cũng đâu có giống chúng tôi nên không thể gọi là “cạnh tranh” được. Bác trai thì khá to con, có bộ lông trắng, xen giữa là những vệt nâu, đen trông rất hài hòa, bác có đôi mắt khá lớn, màu xanh ngọc, mỗi lần thấy bác đậu trên thanh xà nhà mà láo liên đôi mắt ấy, tôi trông mà hết hồn hết vía. Đôi cánh của bác mỗi khi giương ra thì thật là oai, hơn những chim lợn khác mà tôi biết. Vợ bác thì có bộ lông đen trắng, quanh cổ là lớp lông màu vàng nâu, không phải màu vàng sáng óng ả nhưng trông bác vẫn thật quý phái. Mắt bác tuy không to bằng mắt của bác trai nhưng tinh anh hơn nhiều. Những thức ăn mà hai bác kiếm được phần lớn là nhờ đôi mắt tinh anh ấy của bác gái. Hai bác sống hòa thuận với nhau và vui vẻ với tất cả mọi người. Ban ngày tôi ít thấy hai bác, có lẽ là hai bác bận…ngủ. Loài chim lợn như các bác ấy là loài hoạt động về đêm mà, giống chúng tôi. Ban đêm tôi cũng ít khi gặp hai bác, chắc hai bác đi kiếm ăn. Đôi khi, xẩm tối, tôi thấy bác trai đậu trên cây thập tự ở gian cung thánh – nơi treo Chúa Jesus, mắt bác đăm chiêu nhìn vào Chúa, khuôn mặt bác hiện lên vẻ tiếc nuối, buồn rầu. Tôi không rõ bác đang nghĩ gì, hay bác bị làm sao?...

Câu hỏi đó theo tôi suốt đêm ngày.

-         Dita - tên bác chim lợn trai – Dita, con có nghe ta gọi không?

-         Ôi! Lạy Chúa, con đây – bác khẽ reo lên – con đã mong đợi Ngài rất lâu rồi!

-         Tại sao con lại mong đợi Ta?

-         Ôi! Chúa Chí Thánh, vì con có rất nhiều điều muốn nói với Ngài.

-         Ồ! Vậy giờ con có thể nói với ta rồi đấy.

Mặt Chúa Jesus lấp lánh, toàn thân ông ấy bừng sáng lên. Chói quá! Khủng khiếp quá!

Tôi giật mình tỉnh dậy, hóa ra là tôi nằm mơ! Có thế chứ! Làm gì có chuyện tượng mà biết nói. Hừ! Tôi vốn không tin vào Chúa trời, và cũng chẳng có ông Jesus nào chết đi sống lại cả!

Đó là sự kiện khiến tôi nhớ đến bác chim lợn nhất. Nhưng đó là chuyện hồi xưa. Và lâu lắm rồi tôi cũng không mơ thấy điều gì như thế nữa. Có lẽ vì tôi không-còn-nghĩ-đến-nó-suốt-đêm-ngày.

*****

Sống trên trần của một nhà thờ, hằng ngày tôi được chứng kiến rất nhiều chuyện diễn ra trong và cả ngoài ngôi thánh đường này. Mỗi buổi sáng, tôi thấy thấp thoáng từng bóng người đi đến nhà thờ để dự lễ. Chỉ là “thấp thoáng” thôi. Vì đã là con người, mấy ai bỏ được cái khoái lạc thế tục của mình (mà ở đây tôi muốn nói đó là NGỦ), mà đến nhà thờ để dự lễ, để ca tụng một Đấng mà chính họ chẳng hiểu sâu biết nhiều, quan trọng hơn là họ không thực sự biết đến sự hiện hữu của Đấng đó. Họ không dám chắc là Đấng đó có thật, và cũng không dám tin rằng đó là Đấng có thể điều khiển cuộc sống của họ. Họ cho rằng giàu, nghèo, sang, hèn, hạnh phúc, đau khổ,…của họ là do họ tạo ra được. Họ nghĩ là họ tài giỏi lắm đấy! Ôi! Nói như vậy có trái ngược với những gì tôi vừa khẳng định ở trên không nhỉ? Tôi nói là “Tôi vốn không tin vào Chúa trời, và cũng chẳng có ông Jesus nào chết đi sống lại cả!”. Tóm lại, tôi không tin vào Thiên Chúa, những gì tôi nói khi nãy là do nghe lỏm được từ một ông linh mục nào đó thôi. Hì!

Lễ ban sáng đúng thật là trầm lặng và buồn tẻ.

Lễ ban chiều may ra đông đúc hơn. Và “nhộn nhịp” hơn nữa. “Thiếu nhi thánh thể” đó! Đi lễ mà cười đùa nô giỡn, la hét ầm ĩ lên, cả trong và ngoài nhà thờ. Tôi để ý nha. Mấy đứa trẻ con đó (mà không hẳn là trẻ con hết đâu, rất nhiều đứa lớn cũng vậy) đi đến nhà thờ sớm cỡ nào thì sớm, chẳng bao giờ chúng nó vào trong nhà thờ trước khi Linh mục ra làm lễ đâu. Chúng nó không ăn chả cá, bánh tráng nướng thì cũng chơi nhảy bậc thang, chơi đuổi bắt,… Con người, vì cái sĩ diện của họ, đôi khi họ không dám bảo rằng “tôi không đi lễ, trừ ngày Chúa Nhật ra”. Vậy mà

7/4/2012

Hông hiểu sao viết tới đây hết ý tưởng :)))

Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2011

[Truyện ngắn] Chuyện

- Kính coong! – Chuông cửa nhà ông Phan reo lên.

- Chào các anh. Có chuyện gì thế ạ? – Ông Phan ra mở cửa và mở lời.

- Xin lỗi! Đây có phải là nhà ông Lê Phan – Tổng giám đốc ngân hàng LP không?

- Phải! Lê Phan là tôi đây ạ. Nhưng có chuyện gì thế?

-  Chúng tôi thuộc Ban trật tự xã hội quận 3, đến đây để mời ông, bà lên cơ quan làm việc. Về việc con trai ông là Lê Phan Hoàng đã tổ chức đua xe trái phép, và có hành vi chống lại người thi hành công vụ. 

- Trời đất ơi! 

Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2011

[Truyện ngắn] Quay về nơi bắt đầu

Đó là một buổi chiều mát mẻ hiếm hoi vào những ngày cuối hè. Tại quán cà phê quen thuộc, tôi có một cuộc hẹn quan trọng ở đây. Với một người cũng rất quan trọng – bạn gái tôi. Cuộc hẹn diễn ra và kết thúc nhanh chóng với sự ngạc nhiên tột độ của bạn gái tôi và nỗi đau kìm nén được vỡ oà ra bằng…một nụ cười bình thản của tôi. Và tôi thấy nước mắt cô ấy rơi. Cũng phải thôi, vì đó là một cuộc chia tay. Phải, tôi chủ động chia tay vì tôi muốn cô ấy tìm một người khác. Một người khiến em vui vẻ hơn, một người sẽ yêu em nhiều hơn. Tôi không biết em yêu tôi vì điều gì. Tôi tự thấy: ngoại hình tôi không đẹp, tiền bạc chẳng tiêu xài được dư giả gì, gia đình tôi không thích em mà em cũng chẳng muốn lấy lòng gia đình tôi, và quan trọng hơn là tôi có rất nhiều tính xấu, lại không chung thuỷ, mà còn vô duyên. Tôi làm em buồn nhiều, khóc nhiều, mà lí do nhiều khi chỉ vì tôi chẳng đủ tinh tế để thấy được những thay đổi nhỏ về ngoại hình hay tâm lí của em.

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2009

[Truyện ngắn] Giận nhau để ta hiểu nhau hơn

Tôi nằm ngủ trên giường với một đống gấu bông, cửa sổ chỉ hơi he hé, vậy mà tôi cảm nhận được rõ ràng từng cơn gió lạnh buốt thốc vào người. Vậy cũng đủ cho tôi biết, mùa đông đã đến. Người tôi lạnh run lên, trái tim tôi cũng lạnh căm, mà không những thế, nó còn đau nhói và tê tái. Bàn tay tôi không còn ấm áp vì không còn bàn tay Thiên nắm lấy để sưởi ấm cho tôi, đôi mắt sưng húp vì khóc, chỉ vì Thiên. Giờ tôi mới cảm nhận được nỗi cô đơn, giá rét của mùa đông, khi không có người mà tôi yêu thương bên cạnh. Chính xác là tôi và Thiên đã giận nhau 1 tuần 5 ngày. Suốt ngần ấy thời gian không nói chuyện, không cười, thậm chí là không thèm nhìn mặt nhau đến một lần. Mà lý do giận nhau thì cũng chẳng có gì là quá sức ghê gớm, chẳng đủ để làm cho Việt Nam và Mỹ đánh nhau ấy chứ nói gì đến chết người. Tại lỗi của cả hai, ừ thì cũng phải thừa nhận là lỗi do tôi trước, nhưng dù gì nói chung thì cũng tại cả hai đứa khìn.