Hôm nay mình sẽ kể một câu chuyện về một đề tài tế nhị và nhạy cảm, đúc kết từ nhiều năm trải nghiệm, suy tư và chiêm nghiệm của bản thân mình, cũng như đòi hỏi một sự can đảm nhất định để trải nó ra thành những câu viết này.
- - -
Tối thứ 6 vừa rồi, lúc mình từ Sài Gòn về đến nhà thì thấy ba mẹ đang ở trên sân thượng và nằm dài hát ca, rất thong thả và thảnh thơi. Theo quan sát của mình thì ba mẹ có sự cân bằng hoàn hảo trong cuộc sống: Bán hàng từ sáng tới chiều về, ăn tối, thư giãn rồi đi ngủ, không phải màng gì đến công việc nữa, năm chị em mình từ nhỏ đến giờ đứa nào cũng rất ngoan ngoãn, tự giác học bài hoặc mấy chị em tự chơi với nhau, nhìn chung không một thứ gì có thể cản trở việc nghỉ ngơi buổi tối của ba mẹ. Ngủ dậy thì đi dự lễ buổi sáng rồi đi làm.
Ba mẹ mình là tiểu thương, bán bánh kẹo trong một gian hàng của một cái chợ nhỏ. Mẹ ngồi bán hàng, nhận đơn, lo sổ sách, còn ba thì đóng hàng, giao hàng và nhập hàng. Hai người tự làm mọi thứ, hoàn toàn không có sếp, không có nhân viên, do đó không bao giờ bị sếp chửi và đì, không bao giờ bị nhân viên mất dạy hoặc ăn cắp vặt. Không phải chấm công, chuyên cần, nịnh sếp, không phải lo lắng về việc thiếu tiền trả lương cho nhân viên. Nhưng mặt khác, vì tự vận hành mọi thứ nên nếu ba mẹ mình ngừng làm thì sẽ không có ăn, nên phải luôn tay luôn chân mỗi ngày không được ngơi nghỉ. Ba mẹ mình vừa làm chủ vừa không phải làm chủ. Nhưng mình nghĩ họ đã thỏa mãn với cuộc sống này. Bạn hàng và khách hàng cũng luôn nức nở khen ba mẹ mình quá giỏi giang, chỉ nhờ một sạp hàng cỏn con trong một khu chợ xập xệ mà xây được nhà hồi 30 tuổi, nuôi ông bà nội tới lúc già rồi qua đời, và cho năm đứa con học ĐH, dạy dỗ chúng thành người trưởng thành khôn ngoan.













